Ẩm thực Nhật Bản luôn có sức thu hút kỳ diệu, đặc biệt qua những thước phim. Mỗi lần xem là mình lại xuýt xoa ôi sao mà đẹp thế, lại trông thật ngon, để rồi luôn muốn tìm hiểu, học đòi nấu theo.

Ẩm thực trong Shinya Shokudo gắn với thói quen và kỷ niệm. Sẽ khó mà kiếm được hương vị đó ở đâu khác nếu không phải là ở đây, và với những câu chuyện này.

Ẩm thực trong Onsen rời xa cái tiện lợi tức thời mà chọn lùi về đi tìm và giữ gìn những giá trị truyền thống, nơi căn bếp đỏ lửa từ những thanh củi. Một món ăn ngon cần có nhiều công sức, sự kì công và cả thời gian để thành hình.

Lại có Tampopo mang phép đối ngẫu trong ẩm thực ở chỗ một bên vừa chân chất, dung dị, một bên lại đầy nhục cảm duy mỹ.

Đến Litlle Forest, phim hẳn đã truyền cảm hứng nấu nướng cho rất nhiều người, với kiểu cách nấu thơ mộng và ăn trong sự trân trọng-chánh niệm. Món ăn ngon có thể tìm thấy ở xung quanh chúng ta và sự kỳ vọng tốt nhất nằm ở thức ăn theo vụ mùa, không cần kiếm tìm ở đâu xa.

Ẩm thực cũng là chất xúc tác để xoa dịu sự cố chấp của cả người nấu và người ăn, cho họ thời gian để học cách bộc lộ và nuôi dưỡng tình cảm trong Bento Harassment.

Không chỉ để ăn no, ăn ngon, ẩm thực ở The Emperor’s Cook còn là sứ mệnh, là mục tiêu, là đam mê của nhiều thế hệ.

Chẳng mấy khi tập trung vào ăn uống, nhưng ở những phim của Ozu, mỗi bàn ăn đều mang những câu chuyện, trăn trở, và cả văn hóa khiêm nhường của thế hệ người Nhật đương thời.

Và không thể thiếu hình hài ẩm thực trong thế giới phim của Ghibli: sống động, chân thực và bắt mắt vô cùng. Những nét vẽ tài hoa đem đến cảnh phim có giá trị tượng hình, tượng thanh cao, tưởng chừng như có thể hít hà được mùi hương của món ăn qua màn hình vậy.

Hằng năm, Nhật Bản cũng như Hàn Quốc, Trung Quốc vẫn đều đều sản xuất rất nhiều nội dung để quảng bá cho nền ẩm thực của họ. Các loại hình ấy rất đa dạng như Show truyền hình thực tế, Vlog, phim tài liệu, phim ngắn, phim truyền hình đến phim điện ảnh,… Nét ẩm thực giữa các quốc gia trên vừa có sự độc đáo hấp dẫn riêng, lại có những nét giao thoa lẫn nhau. Có thể với người phương Tây khi tiếp cận những nội dung trên sẽ khá thú vị bởi những món ăn, nguyên liệu hết sức lạ lẫm. Tuy nhiên chúng lại rất đỗi gần gũi với đông đảo khán giả Châu Á.

Chuyện ăn chuyện uống nói mãi không bao giờ hết, đặc biệt trong cái lúc rảnh rang suy nghĩ bữa kế nấu món gì đây còn nghiêm túc hơn cả ngày bình thường cũ này.