Ji Eun của My Mister và sau đó chúng ta có màn trình diễn tuyệt vời của cô trong Persona mới thật sự là màn lột vỏ kén thành công nhất sau nhiều vai diễn. Và Lee Sun Kyun, trước khi trở thành họ Park vương giả trong Parasite đã xuất sắc nhập vai một con “zombie của xã hội” phải khổ sở loay hoay trong cuộc sống tù túng.

Người ta nói em trẻ trung như vậy, nhưng em muốn thật nhanh, thật nhanh đến độ tuổi 50 60, khi đó em hy vọng mọi thứ sẽ qua đi, và em sẽ được làm mình ung dung.

Ji Eun hẳn phải yêu diễn xuất lắm, mới chọn tái hiện một nhân vật có cuộc sống “nhàm chán” diễn ra vỏn vẹn từ công ty – đường ra ga – nơi rửa chén ngoài giờ – đến căn phòng tối chỉ 2m2. Một bộ phim không có thứ tình yêu nào khởi đầu đẹp đẽ, không có nam chính trẻ trung thú vị, tối tăm và không kịch tính lãng mạn. Một bộ phim có đến 2/3 thời lượng Ji An xuất hiện với khuôn mặt xước sẹo, thân thể đau đớn. Một bộ phim phải đi nhanh, trốn chạy rất nhiều. Phải để bản thân thật kiệt sức mới có thể chìm sâu vào giấc ngủ.

Hai tâm hồn trống rỗng, đồng điệu với nhau đến lạ kỳ

Ji Eun tuyệt vời của tôi, sau cái bóng lớn từ Moon Lover (hmm mình vẫn chưa thấy phim xuất sắc đến vậy) cũng đã chứng minh được diễn xuất của mình với bộ phim nặng đô này.

Một mối quan hệ ai oán đầy đau khổ

Và hình như chọn cho mình hướng kịch bản khác lạ, hệ thống nhân vật rất đơn giản, nên mới có My Mister vô cùng xuất sắc với mỗi nhân vật là một màn hóa thân sống động. 2 nhân vật chính, người vợ ngoại tình, tay giám đốc, người bà, người mẹ, kẻ cho vay, 3 anh em,… Tất cả họ, đã cùng nhau lột tả nỗi day dứt, thống khổ, sự đố kị, tình yêu, sự thù hận, tình thương, tình thân, sự bế tắc và cả niềm hy vọng chân thực như hơi thở trong từng câu thoại, khung hình!

Nói mỗi nhân vật trong My Mister đều có màn thể hiện xuất sắc thật không ngoa một chút nào.