Kyung-jin: If you miss me, come back anytime. Even as the wind, come back as the wind.

Myung-woo: When we meet again, tell me all the happiest memories you experienced from this life.

Cuộc sống nhiều khi thật lắm rắc rối phức tạp, ta cần lắm những liều thuốc tinh thần làm dịu mát tâm hồn và làm đẹp tâm trí. Có một liều thuốc như vậy mang tên Windstruck, êm dịu mà trong lành đến mức ta có thể thả mình đắm chìm vào thế giới của nó một cách khoan khoái nhất.

Wind Struck đẹp thơ mộng trong từng khung hình, dù đã xem lại n lần tôi vẫn thấy nó không hề nhàm chán chút nào. Chầm chậm, tôi đã yêu mất rồi những phút giây hạnh phúc của các nhân vật, yêu cái cách họ đem lại bình yên cho nhau. Và dường như tôi cũng đau cho những niềm hạnh phúc chưa trọn đã bị dông bão chặt cánh.

Tận hưởng từng thước phim, có hài hước xen lẫn thoáng buồn, mỗi người đều được trở về với xúc cảm chân thực nhất, để thấy tâm trí mình trôi chậm hơn.

“Myung-woo: If I die, I want to become the wind again

Kyung-jin: If you miss me, come back anytime. Even as the wind, come back as the wind.

Myung-woo: Don’t say sorry, my name is Myung-woo

Myung-woo: When we meet again, tell me all the happiest memories you experienced from this life.”