Đấu Ngư 2004

Năm 2004, có một bộ phim Đài Loan vượt ra khỏi mô túyp lọ lem – hoàng tử đã lấy đi nước mắt của không ít người xem. Cô gái nhỏ Yến Tử lương thiện dám dũng cảm chạy theo tình yêu. Những thiếu niên hết mình theo đuổi lí tưởng mà họ cho là đúng đắn bất chấp sự can ngăn của gia đình. Lựa chọn đó đã khiến họ phải đánh đổi bằng quá nhiều máu và nước mắt.

Dàn cast này đủ sức K.O bất cứ phim thần tượng nào.

14 năm sau, bản điện ảnh của Đấu ngư ra đời. Một lần nữa gặp lại tiểu Yến Tử nhỏ nhắn hiền lành nhưng mạnh mẽ, một lần nữa gặp lại hình bóng Vu Hạo trẻ trung phiêu bạc, và tình yêu thầm lặng không màng hi sinh cả bản thân của Đơn Tử.

Những người trẻ của 14 năm trước cũng tụ họp lại ở cuối phim như một sự hoài niệm đặc biệt với bộ phim thần tượng kinh điển một thời. Lại gặp An Dĩ Hiên trong vai Ngữ Yến trưởng thành, mang hình xăm trên lưng như một cách nhắc nhớ về mối tình khắc cốt ghi tâm với a Hạo. Hơn mười năm trôi qua nhưng ánh mắt của Andy vẫn tái hiện được nỗi thâm trầm của đời người con gái: rời bỏ gia đình, trải qua nhiều sóng gió, mất đi cả người mình yêu.

Sự gặp gỡ của 2 Yên Tử

Bản điện ảnh của Đấu ngư thật sự rất cô đọng. Kết thúc của nó được làm khác đi bản truyền hình một chút nhưng cũng day dứt đến khó quên. Mỗi một người trong cuộc đời này đều đôi lần đứng trước những ngã rẽ, có chăng ngã rẽ mà họ chọn đã quá chông gai. Trót đem lòng yêu một người, cả đời này trái tim chẳng thể yêu thêm ai nữa. Cảm thương cho a Hạo không thể bảo vệ Yên Tử suốt đời, nhưng càng thương Đơn Tử âm thầm hy sinh tình yêu cho a Hạo, chỉ lặng lẽ nhìn Yên Tử từ xa. Đừng để bộ phim này đánh lừa bởi những trích đoạn đầy mật ngọt, nửa sau của nó làm mình không thở nổi mất.

Ngã rẽ này không ai hối tiếc
Bữa sáng này không mang về được
Tình yêu này mãi chẳng thành câu
Yến Tử, cậu có còn đánh đàn không?