Gone with the wind (1939) – 80 năm một tuyệt phẩm điện ảnh Mỹ

Tôi cứ nghĩ Casablanca là bộ phim hay nhất từng xem cho đến khi được đắm chìm trong 3 tiếng 40 phút của Gone with the wind (1939). Cảm ơn Art House Sài Gòn đã trình chiếu bộ phim tuyệt vời này ở hội trường lớn với điều kiện vật chất tốt nhất có thể, để những người yêu điện ảnh được dịp đắm chìm trong một tác phẩm tuyệt mĩ của thế kỉ trước.

Đây là bộ phim quá trọn vẹn từ câu chuyện đến âm thanh, hình ảnh để lại cho mình một trải nghiệm quý giá không thể rời mắt được. Tôi sẽ nhớ mãi ở bộ phim này về chuyện đời đầy sóng gió của những con người Mỹ trong bối cảnh nội chiến hai miền, và hình tượng nhân vật Scarlett O’hara được xây dựng một cách thật cuốn hút.

Nàng đẹp, toan tính và đáo để, nhưng nào có ai ghét được một người như thế?


Scarlett không đoan trang như người phụ nữ chuẩn mực ở thời đó nhưng cô có một trái tim nóng bỏng luôn hướng về người mình yêu (Dù cô chỉ là ngộ nhận), một nỗi lòng luôn hướng về quê hương Tara xinh đẹp và hơn hết là sự mạnh mẽ quật cường vượt lên số phận mà ít người phụ nữ lúc bấy giờ làm được. Tất cả những biến cố xảy ra trong dòng đời ấy đã tạo ra một nàng Scarlett mạnh mẽ, quyến rũ và con tim lúc nào cũng thổn thức. Ai mà ghét nàng được? Và Scarlett dù yêu nhưng không dành cho Ashley, vì chàng công tử mơ mộng yếu đuối xa rời thực tại ấy không phải và không thể là mảnh ghép của Scarlett được, chỉ duy nhất quý ngài Rhett Butler mới xứng đáng có được trái tim nàng – Và cuối phim, khi Rhett bỏ đi với câu thoại trứ danh “Frankly my dear, I dont give a damn” thì Scarlett cũng đã nhận ra tình yêu của mình.

Actors Clark Gable (1913 – 1967) and Vivien Leigh as Rhett Butler and Scarlett O’Hara (1901 – 1960) in the film ‘Gone with the Wind’, 1939. (Photo by Silver Screen Collection/Archive Photos/Getty Images)

Không dừng lại ở chuyện tình của nàng Scarlett, Gone with the wind còn là một bài ca về tình yêu quê hương, Tara – nơi mà Scarlett luôn hướng về, nơi cho dù chiến tranh tàn khốc nàng cũng quyết tâm nuôi dưỡng lại – đã cho Scarlett một nghị lực phi thường để vượt lên số phận. “As God is my witness, as God is my witness they’re are not going to lick me. I’m going to live through this and when its all over, I’ll never be hungry again. No, nor any of my folk. If I have to lie, steal, cheat, or kill, as God is my witness I’ll never be hungry again.” Bằng bất cứ giá nào Scarlett cũng giữ lại mảnh đất Tara của nàng, bất cứ giá nào. Tara là nơi Scarlett bắt đầu lại cuộc đời và cũng là nơi nàng tìm về để có lại trái tim Rhett khi chàng rời đi. Vậy mới thấy nội lực mà vùng đất quê hương mang lại trong mỗi người mạnh mẽ đến nhường nào.

As God is my witness, I’ll never be hungry again.

Với thời lượng phim gần 4 tiếng, hẳn nhiều người sẽ chùn bước trước khi quyết định bước vào thế giới của Gone with the wind. Thế nhưng khi đã yên vị vào chỗ, âm nhạc nổi lên, tôi thực sự đã đắm chìm và tận hưởng nó đến từng giác quan của cơ thể. Tôi trân trọng mỗi lời thoại, mỗi biểu cảm của nhân vật, và trân trọng cả âm nhạc tuyệt vời của bộ phim này.