Em của thời niên thiếu mở đầu bằng không khí u áp tăm tối trái ngược hẳn với chủ đề “thanh xuân”, sự đè nén u uất hiện diện trong mỗi khung hình và lời thoại của hai nhân vật chính. Một là học sinh ngoan, một lại là kẻ giang hồ lưu lạc, thanh xuân của cả hai chẳng là màu hồng mà từ lâu đã nhuốm màu u ám.

Thế nhưng, từ giây phút Tiểu Bắc lựa chọn bảo vệ Trần Niệm, cuộc sống của hai thiếu niên ấy dường như đã có chút ý nghĩa. Trần Niệm có mục tiêu để phấn đấu, còn Bắc Dã có Trần Niệm để bảo hộ. Tiểu Bắc là người đầu tiên bảo vệ Trần Niệm, cũng như lần đầu tiên có người hỏi Tiểu Bắc rằng: Có đau không? ” Người như tớ chẳng là gì cả, không có đầu óc, không tiền không có tương lai. Nhưng tớ thích một người, tớ chỉ muốn cho cô ấy một kết thúc tốt đẹp nhất.”

Nhiều năm sau, dưới camera an ninh, không còn một Bắc Dã xa cách, trốn tránh dưới mũ áo nữa, mà sau lưng Trần Niệm là một người đàn ông quang minh chính đại, bảo hộ cô. Mùa đông năm trước, bị Us and Them của Châu Đông Vũ làm cho cảm động, đến mùa đông này tôi lại bị Better days làm cho rơi nước mắt rồi.