Quê đang mùa gặt, lại nhớ mùi rơm khô quyện với nắng, nhớ tiếng máy gặt máy tuốt lúa làm việc hăng say giữa trưa hè.
Nhớ cả những buổi chiều trời trở mưa ba má chưa gặt về chỉ có hai ông cháu tất bật cào lúa vào cho khỏi ướt, mưa xuống, mùi đất lên sao mà thơm biết mấy.

Rồi bữa cơm mùa gặt cũng được nấu nhiều và sung túc hơn để ba má có sức đi làm, mấy con cá tràu được ba chích điện đem đi trụi rơm là món hao cơm nhứt trong bữa ăn, ăn xong nghỉ vội qua trưa là ai nấy lại ra đồng để kịp chở lúa gom rơm về cho kịp tối.

Làng xã ở Quảng Nam | BÁO QUẢNG NAM ONLINE - Tin tức mới nhất
Ảnh: Báo Quảng Nam

Chiều về khi rơm rạ đã xong xuôi thì bọn choai choai ùa ra đường trên tay so nhau mấy con diều giấy “chiến” mà thả trên đồng, khi diều ai nấy đã nương theo gió mà lên cao thì cả đám tha hồ chơi đùa trên đám cỏ đồng nội. Mấy đứa em thì tản ra đi hái trái mù u mủ dính đầy tay. Chập tối, sẵn con nước “bàu” tắm trâu xong mới kịp trong lại là cả đám ào xuống nghịch nước, rửa chân tay rồi mới về nhà “tắm chính thức”.
Hồi đó thích học vẽ, cứ có chủ đề vẽ tranh phong cảnh là mê. Cái siêu thị coop mart trong thành phố mới mở, nằng nặc đòi ba mua cho hộp màu dầu để vẽ tranh phong cảnh cho đẹp. Có bức vẽ đồng lúa được cô cho 8, 9 đ cũng háo hức khoe, nhưng rồi cũng bị lạc mất không giữ được.

Xa nhà ngót nghét bốn năm, cái cảm giác mồ hôi nhễ nhại rít rịt bởi gió biển thổi vào lúc chạy xe đạp trên con đường đầy rơm rạ không còn nữa, những cái máy gặt đa năng lần lượt thay lão nông thu hoạch, ba má cũng không còn nhiều ruộng để gặt hái như trước, ông Ngoại thì không còn đó mà cào lúa với đứa cháu này nữa rồi. Tất cả chỉ còn là hồi ức đẹp đẽ một thời vô lo mà lâu lâu nhớ lại vẫn thấy bồi hồi.
Rồi mai dòng đời vội vã, nhiều mối bận tâm, mình có còn giữ được tâm hồn mộc mạc, có còn thấy đẹp trong những điều giản đơn, như ngày ấy đạp xe trên con đường làng lúa chín nở rộ mà thấy sao quê mình đẹp quá?